Đứng trước khung cảnh quê hương thân thuộc, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả về sự gắn kết thiêng liêng với mảnh đất này. Trong sự tĩnh lặng của không gian, tôi cảm nhận rõ niềm tự hào len lỏi trong từng hơi thở và lòng biết ơn sâu sắc dành cho nơi đã bao bọc, nuôi dưỡng tâm hồn mình suốt những năm tháng qua.
Được lớn lên cùng nhịp sống của vùng đất di sản, tôi may mắn được tận mắt chứng kiến sự chuyển mình diệu kỳ của quê hương qua những mùa lễ hội hào hùng và sự khởi sắc của làng nghề hoa giấy truyền thống. Những trải nghiệm từ các hoạt động văn hóa và việc gìn giữ các truyền thống đáng quý đã trở thành những kỷ niệm in sâu trong tâm trí, giúp tôi thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của những di sản mà cha ông đã dày công để lại.
Chính từ những trải nghiệm quý giá ấy, trong tôi luôn thường trực một niềm tự hào mãnh liệt khi là người con được sinh ra và nuôi dưỡng tại vùng đất Phù Đổng Thiên Vương linh thiêng. Trưởng thành trong hơi thở văn hóa của mảnh đất Thánh, bản sắc trong tôi luôn rực cháy một niềm kiêu hãnh khôn nguôi, khiến mỗi khi nhắc về quê hương, lòng tôi lại trào dâng sự tự hào về một di sản văn hóa rạng ngời.
NGƯỜI CON CỦA VÙNG ĐẤT DI SẢN